Bí Mật Hôn Nhân Của Giáo Sư

Chương 1



Tôi và thầy hướng dẫn đã đăng ký kết hôn ba năm, nhưng vẫn luôn giữ kín với bên ngoài.

Trong một hội nghị học thuật, trợ giảng của anh ghé sát tai tôi, vẻ mặt đầy hóng chuyện:

“Chị nghe tin chưa? Vợ thầy vừa sinh con gái hôm kia, làm thầy vui đến phát điên.”

Tôi cứng đờ tại chỗ.

Tôi và anh kết hôn ba năm, đến mang thai còn chưa từng, con gái từ đâu ra?

Trợ giảng bị phản ứng của tôi dọa sợ, dè dặt nói thêm:

“Chính là cô bạn thanh mai trúc mã của thầy đó, cả trường đều biết mà…”

Tôi đặt tách trà xuống, mỉm cười:

“Bệnh viện nào vậy? Tôi đến tặng quà.”

01

Giữa giờ nghỉ của hội nghị học thuật, trợ giảng của thầy hướng dẫn là Tiểu Lưu bưng cà phê lại gần, hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy bí hiểm.

“Chị Ôn, chị nghe tin chưa?”

Bàn tay đang cầm tách trà của tôi khựng lại.

“Tin gì?”

“Vợ thầy vừa sinh con gái hôm kia, làm thầy Cố vui đến phát điên.”

Một tiếng ù vang lên.

Dường như có thứ gì đó trong đầu tôi đứt phựt.

Tiếng người ồn ào xung quanh, tiếng máy pha cà phê hoạt động, tiếng các học giả thảo luận ở phía xa…

Tất cả đều biến mất, thế giới trở thành một khoảng chân không.

Chỉ còn đôi môi đang khép mở của Tiểu Lưu là rõ ràng đến lạ thường.

Tôi nhìn cậu ấy, không nói gì.

Tôi và Cố Ngôn đã đăng ký kết hôn ba năm, nhưng vẫn luôn giữ kín với bên ngoài.

Anh nói làm vậy là để tránh điều tiếng, để việc học của tôi không bị ảnh hưởng, cũng để anh có thể thuận lợi được xét lên chức giáo sư.

Tôi tin anh.

Ba năm qua, tôi sống như một người tình trong bóng tối, ở trong một căn hộ khác của anh.

Tôi chưa từng dám tiếp xúc với anh trong trường ngoài phạm vi công việc.

Ngay cả danh xưng “vợ”, tôi cũng chỉ dám có được sau khi cánh cửa đóng lại.

Chúng tôi kết hôn ba năm, đến mang thai còn chưa từng, con gái từ đâu ra?

Tiểu Lưu bị phản ứng của tôi dọa sợ, ánh mắt hơi né tránh, dè dặt nói thêm:

“Chính là… chính là cô bạn thanh mai trúc mã của thầy Cố.

Cô giáo Thẩm Nhu, cả trường đều biết họ là một đôi…”

Cả trường đều biết.

Hóa ra tôi mới là kẻ ngốc duy nhất bị giấu trong bóng tối.

Trái tim như bị một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt, vắt cạn giọt máu cuối cùng, vừa lạnh vừa đau.

Nhưng tôi không run.

Thậm chí tôi còn nhếch môi, nở với cậu ấy một nụ cười đúng mực.

Tôi đặt tách trà xuống, giọng nói bình tĩnh đến mức chính mình cũng phải kinh ngạc.

“Bệnh viện nào?”

Tiểu Lưu sững sờ:

“Hả?”

“Tôi hỏi đứa trẻ được sinh ở bệnh viện nào?”

Tôi nhìn cậu ấy, lặp lại:

“Tôi đến tặng quà, hưởng chút may mắn.”

Nụ cười của tôi khiến Tiểu Lưu hơi sợ hãi, cậu ấy vội vàng nói tên bệnh viện sản tư nhân tốt nhất ở trung tâm thành phố.

“Chị Ôn, chị… chị không sao chứ?”

“Không sao.”

Tôi cầm túi lên, đứng dậy:

“Chỉ là thấy vui thay cho thầy thôi.”

Tôi giẫm giày cao gót, từng bước đi ra khỏi hội trường ồn ào.

Mỗi bước chân đều giống như đang giẫm trên lưỡi dao.

Bước ra khỏi cửa lớn, ánh nắng chói chang của buổi chiều chiếu lên mặt, nhưng tôi không cảm nhận được chút ấm áp nào.

Tôi vẫy một chiếc taxi.

“Bác tài, đến Bệnh viện Sản phụ khoa Thụy Hòa.”

Xe khởi động, cảnh phố xá bên ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi lại phía sau.

Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, gọi cho Cố Ngôn.

Chuông reo rất lâu anh mới nghe máy.

“A lô, Tĩnh Tĩnh à? Anh đang họp, có chuyện gì vậy?”

Giọng anh vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng xen lẫn sự mệt mỏi và chột dạ.

“Anh đang ở hội trường nào? Sao em không nhìn thấy anh?”

Tôi hỏi.

“À, anh đang ở hội trường phụ, có một bài phát biểu quan trọng nên không thể rời đi.

Có chuyện gì tối về rồi nói.”

Anh vội vã muốn cúp máy.

“Cố Ngôn.”

Tôi gọi anh lại.

“Ừ?”

“Em nghe nói Thẩm Nhu sinh rồi.”

Đầu bên kia điện thoại im lặng như chết.

Vài giây sau, anh mới lên tiếng, giọng khô khốc:

“Em nghe ai nói?”

“Cả trường đều biết, lẽ nào em không nên biết sao?”

Tôi khẽ cười:

“Chúc mừng anh nhé, Giáo sư Cố, có được một cô con gái.”

“Ôn Tĩnh!”

Giọng anh đột nhiên trở nên nghiêm khắc:

“Em đừng làm loạn! Chuyện này rất phức tạp, về nhà anh sẽ giải thích với em!”

“Được thôi.”

Tôi nói:

“Em đang trên đường đến bệnh viện. Có gì muốn nói, chúng ta cùng giải thích trước mặt vợ thầy, thế nào?”

“Em dám!”

Anh gần như gào lên.

Tôi không nói thêm, trực tiếp cúp điện thoại.

Kính cửa sổ xe phản chiếu khuôn mặt tôi, không chút biểu cảm, ánh mắt trống rỗng.

Ôn Tĩnh, đừng khóc.

Khóc là thua.

Trận chiến này chỉ vừa mới bắt đầu.

Chương tiếp
Loading...