Chỉ Một Người Đến Đón

Chương 2



“Con nghe rồi.”

Bà vẫn không yên tâm.

“Người như chú con không đáng.”

Tôi lau khô tay, quay người về phòng.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi dựa vào ván cửa, nghe thấy bố hạ thấp giọng nói trong phòng khách.

“Trông chừng nó, đừng để nó làm chuyện hồ đồ.”

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại.

Trong ứng dụng dẫn đường, địa chỉ nhà tù đã được tôi nhập đi nhập lại rất nhiều lần.

Khoảng cách tám trăm mười bảy cây số.

Thời gian dự kiến chín giờ bốn mươi sáu phút.

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy, trong lòng giống như bị thứ gì khẽ va vào.

Nửa tiếng sau, đèn phòng khách tắt.

Tôi kéo ngăn kéo, lấy chìa khóa xe ra.

Chìa khóa chạm vào lòng bàn tay, lạnh buốt.

Tôi không bật đèn.

Cũng không thay giày quá ồn.

Khi đi đến huyền quan, tôi dừng lại một chút.

Trên tường treo một tấm ảnh gia đình.

Trong ảnh không có Đường Hành.

Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên hiểu ra, không phải gia đình này quên mất ngày mai chú sẽ ra tù.

Mà là từ lâu họ đã quyết định không chờ chú trở về nữa.

02

Tiếng ổ khóa xoay rất khẽ.

Nhưng giữa đêm khuya, nó vẫn giống như một mũi kim đâm vào tai.

Tôi nín thở, lắng nghe vài giây.

Phòng ngủ chính không có động tĩnh.

Chiếc đồng hồ trong phòng khách tích tắc từng nhịp, chậm đến mức khiến người ta hoảng hốt.

Tôi vắt áo khoác lên cánh tay, cúi xuống thay giày.

Ở ngăn dưới cùng của tủ giày vẫn còn một đôi giày thể thao cũ.

Đó là đôi Đường Hành mua cho tôi mười năm trước.

Màu trắng đã giặt thành xám bạc, mép giày hơi bong keo.

Tôi nhìn chằm chằm nó vài giây, đột nhiên nhớ đến dáng chú ngồi xổm trước cửa trung tâm thương mại buộc dây giày cho tôi năm ấy.

Tôi thấy chú làm mình mất mặt, thấp giọng nói.

“Cháu lớn thế này rồi.”

Chú cười, vỗ mu bàn chân tôi.

“Lớn đến đâu, trong mắt chú vẫn là trẻ con.”

Đã rất lâu rồi không còn ai nói câu ấy với tôi.

Tôi khẽ khàng khép cửa lại.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang sáng lên.

Ánh sáng vàng mờ trải trên nền gạch, kéo dài từng ô về phía thang máy.

Thang máy từ tầng mười tám đi xuống, khi những con số nhảy dần, điện thoại tôi rung lên.

Là tin nhắn của mẹ.

“Ngủ chưa?”

Ngón tay tôi dừng trên màn hình.

Vài giây sau, tôi trả lời.

“Con ngủ rồi.”

Gửi xong, tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Cửa thang máy mở, gió đêm từ ngoài cửa tòa nhà lùa vào.

Khu chung cư rất yên tĩnh, đèn trong chòi bảo vệ vẫn sáng, bác trực ban tựa vào ghế ngủ gật.

Xe tôi đỗ ở vị trí trong cùng.

Sau khi lên xe, tôi không lập tức khởi động máy.

Trước kính chắn gió có kẹp một tờ phiếu thu phí đỗ xe, ngày ghi trên đó là tuần trước.

Hôm ấy bố vẫn ngồi ghế phụ, nói với tôi chuyện công ty cắt giảm nhân sự.

Ông nói sống trên đời phải biết điều, đừng vì một người vô dụng mà kéo mình vào rắc rối.

Khi ấy tôi chỉ nghĩ ông đang nói chuyện công việc.

Bây giờ tôi mới hiểu, mỗi câu của ông đều giống như những sợi dây đã được giăng sẵn từ trước.

Tôi mở ứng dụng dẫn đường.

Điểm đến lại hiện ra.

Khu giam giữ số ba ngoài tỉnh.

Dự kiến bốn giờ năm mươi mốt phút sáng đến trạm dừng gần đó.

Dự kiến sáu giờ bốn mươi phút sáng đến điểm cuối.

Tôi nhấn bắt đầu dẫn đường.

Giọng nữ máy móc vang lên.

“Năm trăm mét phía trước rẽ phải.”

Tôi vội vặn nhỏ âm lượng.

Đèn xe bật sáng, soi rõ những vệt nước loang lổ trên tường hầm xe.

Tôi nắm vô lăng, lòng bàn tay túa mồ hôi.

Không phải sợ đường xa.

Mà là sợ một khi đi chuyến này, tôi thật sự sẽ đứng ở phía đối diện với cả gia đình.

Khi xe chạy ra khỏi cổng khu chung cư, bảo vệ ngẩng đầu nhìn một cái.

Ông nhận ra tôi, cách lớp kính hỏi.

“Muộn thế này còn ra ngoài à?”

Tôi hạ cửa kính xuống một chút.

“Có chút việc gấp.”

“Đi đường chậm thôi.”

“Vâng.”

Xe chạy lên đường lớn, ánh đèn neon của thành phố bị bỏ lại phía sau.

Mười một giờ rưỡi đêm, trên đường không có nhiều xe.

Trước đèn đỏ, tôi dừng xe, màn hình điện thoại lại sáng lên.

Lần này là bố.

Ông gửi ba chữ.

“Con ở đâu?”

Lòng tôi chùng xuống.

Tôi không trả lời.

Đèn đỏ chuyển xanh, tôi đạp ga.

Ngay giây sau, điện thoại gọi đến.

Tôi nhìn tên người gọi, mặc cho chuông reo đến khi tự động ngắt.

Cuộc thứ hai lập tức gọi tới.

Rồi cuộc thứ ba cũng vậy.

Tôi biết ông đã dậy.

Có lẽ mẹ không yên tâm, vào phòng tôi nhìn thử.

Cũng có lẽ ngay từ đầu họ chưa từng thật sự tin tôi sẽ nghe lời.

Tôi úp điện thoại lại, đặt vào ngăn chứa đồ.

Trong khoang xe chỉ còn tiếng động cơ trầm thấp.

Vừa lên cao tốc, những giọt mưa đã rơi xuống.

Ban đầu chỉ vài giọt, đập lên kính như có người dùng đầu ngón tay gõ cửa sổ.

Chẳng bao lâu mưa lớn dần, cần gạt nước quét qua quét lại, cắt ánh đèn thành từng mảnh vụn.

Tôi không lái nhanh.

Một chiếc xe tải gầm rú chạy qua bên cạnh, màn nước bắn phủ kín cửa kính.

Tôi siết chặt vô lăng, cổ họng khô khốc.

Trạm dừng vẫn còn rất xa.

Con đường phía trước tối đen, không nhìn thấy điểm cuối.

Nhưng trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại chuỗi tin nhắn lạnh lẽo trong nhóm gia đình.

Không đi.

Mất mặt.

Ai đi thì đừng nhận mình là người nhà họ Đường.

Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-chi-mot-nguoi-den-don/chuong-3

Chương trước
Loading...