Con Bé Trong Giấc Mơ
Chương 1
Tôi nằm mơ thấy một bé gái, rụt rè gọi tôi:
“Mẹ ơi.”
Con bé hỏi tôi:
“Mẹ không cần con nữa sao?”
Tỉnh giấc, lồng ngực tôi nặng trĩu, khó chịu đến lạ.
Tôi kể giấc mơ ấy cho cô bạn thân nghe.
Cô ấy cười:
“Nếu cậu không sinh thì để con bé tìm tớ, tớ sinh.”
Không ai xem câu đùa ấy là thật.
Nhưng ngay hôm sau, bạn thân tìm đến tôi với vẻ mặt kỳ lạ:
“Quy Quy, bé gái cậu mơ thấy có phải mặc áo bông xanh, quần bông cùng màu, tóc buộc hai chỏm như sừng dê không?”
Lời bạn thân khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Áo bông xanh, quần bông cùng màu, hai chỏm tóc như sừng dê.
Đứa trẻ trong mơ chỉ mình tôi từng gặp, tôi chưa hề miêu tả trang phục của con bé với bất kỳ ai.
Ngay cả khi kể với bạn thân, tôi cũng chỉ nói đại khái rằng mình mơ thấy một bé gái gọi tôi là mẹ.
Bạn thân không thể nào biết những chi tiết này, trừ khi…
“Con bé đến tìm cậu rồi sao?” Tôi nhìn chằm chằm bạn thân, giọng nói vô thức hạ thấp.
Bạn thân gật đầu:
“Ừ, nó vào trong giấc mơ của tớ, cũng gọi tớ là mẹ.”
“Quy Quy, có khi nào lúc hai đứa mình nói chuyện, con bé nghe thấy, biết cậu không muốn sinh nó nên mới đến tìm tớ không?”
Đây cũng là lần đầu tôi gặp chuyện kỳ quái như vậy, đương nhiên không thể trả lời câu hỏi của cô ấy.
Nhưng tôi rất tò mò, bèn hỏi:
“Vậy cậu đồng ý với nó chưa?”
Nghe vậy, khóe môi bạn thân chậm rãi cong lên, trong mắt lóe qua vẻ ranh mãnh mà tôi quá quen thuộc.
Tôi hiểu bạn thân mình.
Cô ấy luôn muốn có con, không phải vì khao khát được làm mẹ, mà vì muốn mang thai để ép người bạn trai đã yêu bốn năm kết hôn.
Nhưng nhìn biểu cảm của cô ấy, sự việc dường như không đơn giản như tôi nghĩ.
Quả nhiên, bạn thân nói với tôi:
“Tớ nhìn là biết con bé rất muốn được đầu thai, nên bảo nó phù hộ cho tớ phát tài.”
“Nếu phát tài thì tớ sinh nó.”
“Nếu không phát tài, không có tiền cưới, không có tiền mua nhà tân hôn, thì tớ lấy đâu ra khả năng nuôi nó?”
Lời cô ấy khiến tôi trợn mắt há mồm:
“Cậu bảo nó phù hộ cho cậu phát tài?”
“Ôi chao!”
Bạn thân không để tâm mà phẩy tay:
“Tớ cũng chỉ thử xem sao thôi. Phù hộ được thì tốt, không được thì tớ cũng chẳng mất gì.”
Bàn tính của bạn thân gõ vang đến mức nhất thời tôi không biết phải nói gì.
Chỉ cảm thấy cô ấy thật gan.
Gặp chuyện ly kỳ quái lạ thế này mà không thấy sợ, điều đầu tiên nghĩ tới lại là kiếm tiền từ đó…
Cô ấy đúng là dám nghĩ thật!
Nhưng điều tôi không ngờ là, chỉ hai ngày sau, bạn thân đã kích động gọi điện cho tôi:
“Quy Quy! Tớ thật sự trúng số rồi! Năm triệu! Hẳn năm triệu luôn!”
Ngay khoảnh khắc nhận cuộc gọi, hình bóng bé gái mặc áo bông xanh trong mơ thoáng hiện lên trong đầu tôi.
Giải xổ số năm triệu tệ phải nộp 20% thuế thu nhập ngẫu nhiên. Trừ một triệu tiền thuế, thực nhận vừa đúng bốn triệu tệ.
Bạn thân giàu lên chỉ sau một đêm.
Bạn trai cô ấy biết tin, không nói hai lời liền đồng ý đăng ký kết hôn.
Nhà tân hôn của họ được mua ngay cạnh căn hộ của tôi.
Cùng một thang máy, hai căn hộ.
Bạn thân dọn đến làm hàng xóm của tôi.
Từ tiền mua nhà đến tiền cưới, tổng tất cả chi phí vừa khít bốn triệu tệ.
Không thừa một xu.
Cũng chẳng thiếu một đồng.
Bạn thân cũng thấy không thể tin nổi:
“Quy Quy, số tiền này e là thật sự do đứa bé kia mang đến cho tớ.”
Chuyện đã đến nước này.
Hôn cũng kết rồi, nhà cũng mua rồi.
Tôi hỏi bạn thân:
“Vậy cậu định khi nào sinh con bé?”
Bạn thân chần chừ:
“Sinh thì đương nhiên vẫn phải sinh, nhưng vừa mới kết hôn đã sinh con thì gấp quá.”
“Có con rồi sẽ chẳng còn tự do. Để tớ chơi thêm hai năm đã.”
02
Bạn thân nói chơi hai năm, và cô ấy thật sự chơi suốt hai năm.
Trong hai năm ấy, cô ấy lại mơ thấy bé gái một lần.
Con bé tủi thân hỏi cô ấy:
“Mẹ ơi, mẹ thật sự không cần con nữa sao?”
Giấc mơ ấy rất chân thực.
Ngay cả trong mơ, đầu óc bạn thân vẫn vô cùng tỉnh táo. Nghe bé gái hỏi vậy, cô ấy cảm thấy thời cơ vừa khéo, bèn đưa ra điều kiện mới:
“Bảo bối, chỉ cần con phù hộ cho ba được thăng chức tăng lương, mẹ hứa muộn nhất ba mươi tuổi nhất định sẽ sinh con!”
Tôi giật bắn mình, cắt ngang lời bạn thân:
“Cậu lại còn ra điều kiện nữa?”
“Đương nhiên rồi.” Bạn thân đáp đầy lý lẽ. “Không nhân lúc này ra sức vắt thêm chút lợi ích, đợi sau này nó sinh ra rồi thì còn vắt được gì nữa?”
“Vậy… con bé đồng ý sao?”
Bạn thân cười đầy tự tin:
“Không quan trọng.”
“Nếu ba nó thật sự được thăng chức tăng lương, tớ sẽ sinh nó trước ba mươi tuổi.”
“Nếu không thì lúc nào tớ muốn sinh mới sinh. Dù sao người sốt ruột cũng đâu phải tớ.”
Thái độ chắc như đinh đóng cột ấy khiến tôi nhận ra rõ ràng rằng, bạn thân đã nắm thóp cô bé trong mơ.
Cô ấy cho rằng, bất kể mình đưa ra yêu cầu gì, đứa trẻ ấy cũng sẽ giúp mình thực hiện.
Tâm trạng tôi rất phức tạp. Tôi thấy bé gái có chút đáng thương, lại thấy bạn thân có chút vô tình. Mọi cảm xúc hòa lẫn, cuộn lại thành một mớ trong lòng, chỉ khiến tôi thở dài cảm khái.
Bạn thân thì không nghĩ nhiều như vậy.
Cô ấy đắc ý khoe với tôi:
“Quy Quy, tớ nói cậu nghe nhé, con bé này ngoan lắm, nhìn là biết rất nghe lời. Sau này sinh ra chắc chắn sẽ là một thiên thần nhỏ.”
Lần này tôi tin lời cô ấy.
Bởi khi bé gái lần đầu đến trong giấc mơ của tôi, con bé đã có dáng vẻ yên tĩnh, ngoan ngoãn, hiểu chuyện, rất khiến người ta yêu thích.
Nếu không phải áp lực kinh tế thực sự quá lớn, thật ra tôi cũng muốn sinh một đứa bé mềm mại, ngoan ngoãn như vậy.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được khuyên bạn thân:
“Hai người đã hứa với nhau rồi thì đừng kéo dài nữa. Còn trẻ thì mau chuẩn bị mang thai đi, đừng để một đứa trẻ chưa chào đời phải gánh trách nhiệm thay cậu và chồng cậu. Trước khi con bé tìm đến cậu, chẳng phải cậu vẫn luôn muốn có con sao?”
Bạn thân chê tôi lải nhải, chắp hai tay cầu xin tôi đừng nói nữa:
“Được rồi, được rồi, cậu yên tâm đi. Tớ tự biết tính toán. Chỉ cần nó phù hộ cho ba nó thăng chức tăng lương, tớ nhất định giữ lời, muộn nhất ba mươi tuổi sẽ sinh nó.”
Một tháng sau, chồng bạn thân quả nhiên được thăng chức.
Tôi có quen chồng cô ấy, anh vốn không phải người đặc biệt có năng lực.
Lần này có thể thăng chức, phần lớn là nhờ phúc của “cô con gái tương lai” kia.
Mức sống của bạn thân rõ ràng lại nâng lên một bậc: đổi xe, đổi túi xách, đổi trang sức.
Thích gì mua nấy, muốn đổi là đổi.
Bạn thân cũng rất biết ơn, nhiều lần nói trước mặt tôi:
“Đợi sinh con ra, tớ nhất định sẽ nuôi con bé thật tốt.”
03