Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đa Nghi Hay Sự Thật?
Chương 2
Khi ấy, tôi thậm chí còn thấy cảm động.
Tôi cứ ngỡ Hà Kỳ thật lòng xem người nhà của tôi như người nhà của anh ta.
Cho đến lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Lần thứ tư...
Rồi lần thứ chín mươi chín.
Mỗi lần như vậy, mẹ tôi và Mạnh Hiểu lại thay nhau gọi điện, tìm đủ mọi lý do để bao che cho việc Hà Kỳ thất hẹn.
Họ bảo tôi đừng nghĩ nhiều.
Mỗi khi tôi tỏ ra không vui, họ lại bảo tôi đừng làm ầm lên.
Tôi từng nghĩ, dù trái tim họ không hướng về tôi thì ít nhất cũng sẽ không vì một người ngoài mà cùng nhau lừa dối tôi.
Cho đến lần này, khi tận mắt chứng kiến tất cả, tôi không còn cách nào tiếp tục tự dối mình nữa.
Đèn phòng phẫu thuật tắt.
Một cơn đau âm ỉ từ bụng dưới truyền đến.
Nơi đây, từng có một sinh mệnh bé nhỏ.
Nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống, thấm ướt một góc áo bệnh nhân.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân. Tôi còn chưa kịp quay đầu thì đã nghe thấy giọng nói quen thuộc:
"Sao em lại ở đây?"
"Đàm Ngôn, ngày nào em cũng theo dõi anh như vậy không thấy chán à?"
02
Hà Kỳ đứng ở cửa, một tay đút túi quần, từ trên cao nhìn xuống tôi.
"Đàm Ngôn, anh thật sự không hiểu nổi." Anh ta cười khẩy, ánh mắt quét từ trên xuống dưới người tôi. "Vì muốn theo dõi anh, đến cả quần áo bệnh nhân em cũng kiếm được sao?"
"Em có thể đừng làm loạn nữa được không? Em kiểm soát anh đến mức này, anh thật sự rất mệt."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, cố nén vị chua xót nơi sống mũi.
"Tôi không theo dõi anh, tôi chỉ là..."
"Chỉ là gì?" Anh ta mất kiên nhẫn nhìn tôi. "Tháng trước anh xem kết quả khám sức khỏe của em rồi, cơ thể em khỏe mạnh lắm."
"Dù có đau ốm chút ít thì xuống phòng khám dưới nhà là đủ, cần gì phải đến bệnh viện này?"
"Ngoài chuyện theo dõi anh ra, em còn lý do gì nhất định phải đến đây? Đàm Ngôn, em bịa cũng nên bịa cho giống thật một chút."
Tim tôi đau nhói, tôi cắn chặt môi dưới.
"Em có thể đừng làm loạn nữa không?" Anh ta nhíu mày nhìn tôi. "Đàm Ngôn, anh thật sự thấy em nên đến bệnh viện tâm thần khám thử."
"Từ ngày chúng ta kết hôn đến giờ, em lúc nào cũng đa nghi."
"Tôi đa nghi?" Tôi bật cười, nước mắt cũng theo đó rơi xuống. "Hà Kỳ, anh dám đảm bảo mình chưa từng làm một chuyện nào có lỗi với tôi sao?"
"Anh đương nhiên..."
Anh ta khựng lại, cúi đầu nhìn điện thoại.
"Anh lười nói với em." Anh ta liếc tôi một cái. "Anh còn có việc, đi trước đây."
Tôi siết chặt tấm ga giường đến trắng bệch cả khớp ngón tay.
Cơn đau nhức từ thắt lưng từng đợt dâng lên. Tôi hít sâu một hơi, giọng run run:
"Tôi đau bụng, anh đưa tôi về nhà trước đi."
Anh ta cười khẩy.
"Đàm Ngôn, em thôi diễn đi."
"Vừa nãy còn khỏe như thế, giờ lại đau bụng?"
"Anh thật sự không có thời gian chơi trò này với em."
Nói xong, anh ta quay người sải bước rời khỏi phòng bệnh.
Tôi khom người ôm bụng, cảm giác trống rỗng và đau đớn nơi bụng dưới như nhấn chìm cả cơ thể.
Nhưng còn đau hơn cả bụng dưới là trái tim tôi.
Rõ ràng khi mới ở bên nhau, chỉ cần ngón tay tôi bị xước một vết nhỏ, Hà Kỳ cũng sốt ruột đưa tôi đến phòng y tế.
Rốt cuộc từ khi nào mọi thứ đã thay đổi?
Tôi cố chịu đựng cơn đau, chậm rãi đứng dậy, bắt taxi về nhà.
Trong nhà vẫn tối đen như mọi khi.
Tôi bật đèn, tiện tay đặt tờ giấy phẫu thuật lên bàn.
Điện thoại vẫn còn tin nhắn mẹ gửi từ chiều:
"Xong việc thì về nhà một chuyến nhé, mẹ có ít đồ muốn đưa cho con."
Tôi khựng lại một lúc, cuối cùng vẫn cố chịu cơn đau trong người, bắt xe đến nhà mẹ.
Trong nhà vô cùng náo nhiệt.
Mẹ tôi mỉm cười nắm tay một người.
Mạnh Hiểu cầm miếng táo đút cho bà.
Hà Kỳ thì đầy vẻ vui mừng, nhẹ nhàng vuốt ve bụng của cô ấy.
Bộ quần áo người đó mặc giống hệt bộ đồ tôi nhìn thấy ở bệnh viện chiều nay.
Cô ấy ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt quen thuộc.
Là em gái cùng mẹ khác cha của tôi.
Tôi chết lặng tại chỗ, lồng ngực đau thắt.
Thì ra người mà họ luôn ra sức bảo vệ... lại là cô ta.
Lâm Tri Ý.
Đứa con mà mẹ tôi sinh sau khi tái hôn.
Cô ta nhỏ hơn tôi ba tuổi, từ nhỏ đã luôn đối đầu với tôi.
Đồ của cô ta lúc nào cũng "vô tình" xuất hiện trong phòng tôi, rồi cuối cùng lại biến thành bằng chứng nói rằng tôi ăn cắp.
Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-da-nghi-hay-su-that/chuong-3