Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Luật Sư Của Kẻ Đã Làm Hại Tôi
Chương 2
“Em bị làm sao vậy? Anh và Tâm Tâm bận rộn suốt ba tháng mới thắng được vụ kiện, hôm nay đang yên đang lành tổ chức tiệc mừng công, em đến muộn thì thôi, còn cãi lời bà nội, bịa chuyện về Tâm Tâm.”
Lại là như vậy, anh cứ thế định tội cho tôi.
Anh vẫn cao quý, lạnh lùng như thế, bình tĩnh và hờ hững chẳng khác gì khi đứng trên tòa, không chừa cho đối thủ bất kỳ đường lui nào.
Nhưng từ khi nào, tôi lại trở thành đối thủ của anh?
Sống mũi cay xè, giọng tôi không kìm được mà run lên: “Cố Chi Sâm, anh còn nhớ hôm nay anh đã hứa với tôi điều gì không?”
Anh sững người, lúc này mới chú ý đến dáng vẻ nhếch nhác của tôi, theo bản năng buông lỏng cánh tay đang ôm Tần Tâm.
“Công việc bên Tâm Tâm cũng đang trong giai đoạn kết thúc hai ngày nay, anh cứ tưởng thời gian không trùng nhau. Xin lỗi, anh…”
Đầu ngón tay Tần Tâm bất ngờ móc lấy xấp tài liệu trong lòng tôi rồi rút ra.
“Trời ơi, chị dâu, chị bị quấy rối tình dục sao? Đáng thương quá.”
Hơn chục đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi, nhìn góc váy vẫn đang nhỏ nước, lớp trang điểm lem luốc cùng đôi mắt sưng đỏ.
Bà cụ ném mạnh cây gậy xuống đất.
“Đúng là thứ vô dụng, ngay cả giữ mình trong sạch cũng không làm được! Ngày nào cũng ăn mặc như thế, tôi đã biết ngay là cô định đi quyến rũ đàn ông mà!”
“Chi Sâm, cháu nhìn Tâm Tâm đi, rồi nhìn lại vợ cháu xem. Năm đó cháu đúng là mù mắt mới cưới cô ta!”
Tôi quay mặt đi, không nhìn anh, mặc cho móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, những ấm ức dồn nén bấy lâu cuối cùng hóa thành từng giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống.
“Bà nội, đủ rồi. Ninh Nặc, em về nhà trước đi.”
Tôi trở về nhà, đến tối thì sốt tới ba mươi chín độ.
Lúc lại một lần nữa giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng, tôi phát hiện bên cạnh vẫn trống không.
Trên điện thoại có hai tin nhắn.
“Tâm Tâm dầm mưa nên bị sốt, anh ở lại với cô ấy một lát. Báo trước cho em biết, đừng có ghen tuông vô cớ.”
Tin nhắn còn lại là lời hồi đáp từ Mỹ vào lúc rạng sáng.
“Cô đúng là chưa nếm đủ đau khổ thì không chịu mở miệng nhờ người khác. Ba ngày nữa tôi về nước, dù trời có sập xuống cũng có tôi chống cho cô.”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu tôi đau như muốn nứt ra.
Cố Chi Sâm nhắn: “Anh đang ở công ty em, tỉnh ngủ thì qua đây làm thủ tục nghỉ việc.”
Nhưng khi tôi đến công ty, anh vẫn chưa xuất hiện.
Tôi đã sớm quen với chuyện này, tự mình thu dọn đồ đạc, ký giấy tờ và hoàn tất mọi thủ tục.
Cho đến khi một chiếc cốc thủy tinh bất ngờ bay sượt qua sau đầu, tôi hoảng hốt lùi lại hai bước.
“Chính là cô quyến rũ chồng tôi đúng không!”
Là vợ của cấp trên, khuôn mặt bà ta đỏ bừng vì tức giận.
Sức bà ta rất mạnh, trực tiếp đẩy tôi ngã xuống đất, những mảnh thủy tinh vỡ đâm vào da thịt, máu từ vết thương lập tức rỉ ra.
Tôi đau đớn bật ra một tiếng rên khẽ.
Nhìn cái tát đang giáng về phía mình, tôi vội vàng giơ tay lên đỡ.
Cố Chi Sâm mặt mày u ám vội vã chạy tới, một tay giữ chặt cổ tay bà ta.
“Báo cảnh sát.”
Giọng anh có chút gấp gáp: “Quản lý của Tâm Tâm bị kẹt xe, anh phải đưa cô ấy đến địa điểm tổ chức nên mới tới muộn.”
“Anh không có mặt thì em không thể yên phận một chút sao? Đừng gây thêm phiền phức nữa.”
Không biết là vì cơn sốt cao hay vì những mảnh thủy tinh, tôi cảm thấy từng tấc da thịt trên người đều đau nhức.
Nhưng khi câu nói ấy giáng xuống, cơn đau thắt nơi lồng ngực lại lấn át cả vết thương trên chân.
Đọc tiếp chương 3 tại đây: https://tinhvan.site/qka-luat-su-cua-ke-da-lam-hai-toi/chuong-3